Hiển thị các bài đăng có nhãn congái. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn congái. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 28 tháng 4, 2012

Sleep-over first time ever! ( Aprl-28-2012)


Hai chị em vô tent, đứa ngồi đàn, đứa đọc sách .

Hôm nay con có bạn tới chơi và ngủ lại nhà mình. Mẹ vui lắm, Mẹ muốn con vui, ngày mai chủ nhật mà, nên để hai chị em chơi và ngủ chung với nhau 1 đêm, lần đầu tiên cho biết. Có bạn rồi thì con ko quan tâm gì tới Ba Mẹ cả. Thấy mà thương con, phải chi có anh, chị, em chơi cùng thì con đỡ cô đơn hơn. Thôi thì thỉnh thoảng con mời chị ( bạn) về nhà ngủ qua đêm cho vui. Mẹ thì ko dám để con ngủ lại nhà người khác, nhưng nếu bạn tới nhà mình thì không sao. Vui nha con gái.
Love you babe!

Thứ Sáu, 27 tháng 4, 2012

STUDENT OF THE MONTH


Khoe lung tung cả, biết rằng mọi người trên đây con cũng học giỏi. Nhưng Mẹ chỉ có 1 mình con, con đoạt được danh hiệu STUDENT OF THE MONTH nên Mẹ khoe lên, trước là để khuyến khích con, sau là để ghi nhớ ngày này. Trước đây con hay nói bạn con được mà con không được. Mẹ nói con muốn đoạt danh hiệu này thì con phải cố gắng rất nhiều, phải ngoan ngoãn nghe lời cô nữa.... Thế là con cố gắng và đây là kết quả của sự cố gắng của con. Mẹ thì muốn khuyến khích con nên nói con sẽ cố gắng được danh hiệu này cho tháng tới nữa....Ba thì nói chỉ cần 1 lần trong năm là được rồi. Rồi khi Ba thấy con được tấm bằng này thì Ba hứa sẽ cho con đi bất cứ đâu, làm bất cứ gì con muốn vào ngày thứ 3 tuần tới ( ngày Mẹ nghỉ làm). Con tận dụng ngay, thế là con giành tivi của Ba và nói" Can I watch anything I want, b/c I'm the Student of the month?" hahaha....


Bonus thêm tấm hình con quét nhà giúp Mẹ

Thứ Tư, 29 tháng 2, 2012

Đọc Tiếng Việt

Hôm nay Mẹ phải ghi lại điều này. Hôm nay là con được 5 tuổi 6 tháng 3 ngày. ( lí do Mẹ ghi lại chính xác vì đầu óc Mẹ giờ ko thể nhớ dai được, nên ghi lại để dành sau này còn có chỗ mà mang ra đọc lại). Điều làm Mẹ ngạc nhiên là con tự biết đọc TA hồi nào Mẹ cũng ko biết. Cả Ba và Mẹ tưởng rằng con nhớ do Ba Mẹ đọc cho con nghe 1 lần rồi con nhớ. Nhưng không, con lấy sách Ba Mẹ dắt con tới thư viện mượn con đọc ngon lành. Dĩ nhiên có vài từ con không biết đọc, vài từ con đoán....Điều này Mẹ biết con tự đọc cũng được vài tháng rồi. Nhưng Ba lại ko hoàn toàn tin điều này, Ba rất ngạc nhiên khi thấy con đọc rành mạch các cuốn sách, truyện ở thư viện.

Nhưng lí do để Mẹ viết lại cho ngày hôm nay không phải lí do con biết đọc TA. Hôm nay cô giáo nói chuyện với Ba Mẹ, và đề nghị Ba Mẹ làm giấy tờ cho con đăng kí test cái lớp gọi là " gifted"(?!) cho sang năm. Vì sang năm trường con đang học có chương trình đó. Cô thấy trình độ của con biết nhiều hơn các bạn, cô nghĩ nên để cho con thử. Nếu con pass cái test này thì con sẽ được học trong chương trình đó....Rồi chiều về nhà, hai Mẹ con chơi với nhau, Ba đi ngủ để tối đi làm. Đến lúc phải nấu ăn ( đây là lí do chính sao Mẹ phải ghi lại) Mẹ không biết phải nấu gì để cả nhà ăn tối. Mẹ liền lên mạng, gỏ vài chữ tìm các món ăn.... Mẹ gỏ tới đâu con đọc theo tới đó. Mẹ hết hồn sao con lại biết đọc TV. Trong khi từ nhỏ giờ Mẹ cứ nghĩ hoài làm sao dạy con biết đọc TV đây? Nếu dạy con đánh vần TV, ko biết có làm con confuse với học TA hay ko? Thế rồi Mẹ chần chừ, đợi cho TA của con vững rồi mới nghĩ tới chuyện dạy con đọc TV. Nào ngờ tự con đọc cho Mẹ nghe. Con thấy Mẹ tròn mắt lại thích chí, đọc tiếp nhiều từ nữa. Dĩ nhiên là trình đọc TV của con vẫn ko bằng đọc TA. Nhưng với Mẹ đó là điều kì diệu. Con lại nói: Con là người Việt mà Mẹ. Ôi Lina của Mẹ làm Mẹ hãnh diện thiệt. ( Ai cười Mẹ hãnh diện điều nhỏ nhen thì Mẹ chịu, nhưng Mẹ rất vui khi thấy con biết đọc TV mà ko ai bày cả)

Lan man qua chuyện khác.Dạo này Lina tỏ ra quan tâm rất nhiều tới Mẹ. Hôm trước Mẹ làm cái mũ cho con. Đi làm về Lina đưa tặng Mẹ 1 tấm card con tự làm, con hì hục cắt, gấp và viết : Mommy, you make the best hat making with paper. from Lina. Rồi con tự cắt 3 hình trái tim nhỏ dán phía sau. Hàng ngày vào mỗi tối Lina hay nói Mẹ để con massage lưng Mẹ cho ( Mẹ dạo này bị đau lưng dữ quá, nên khó ngủ, con biết Mẹ đau nên muốn massage cho Mẹ). Mẹ nấu ăn thì con ăn và khen lấy khen để làm Mẹ ngại gì đâu. Có hôm Mẹ nấu rất dở ( Mẹ ăn còn thấy dở) nhưng con vẫn khen làm Mẹ muốn độn thổ luôn. Gặp cô giáo thì cô nói con biết con lớn rồi, ko còn baby nữa. Đừng gọi con là baby. Mẹ hỏi con muốn Ba Mẹ gọi con là " big girl"? Con cười nói, cứ gọi con là Lina hay Hân cũng được. Đừng gọi con là baby nữa. Đến tối, Mẹ tới hun tạm biệt con để đi ngủ. Cái môi cong của con chu lên Mẹ thấy dễ thương nên nói như nói với baby, con chỉnh Mẹ ngay bằng TV: Con không là baby, Mẹ không nói với con như dâỵ. Mẹ hỏi lại ý con là con lớn rồi, Mẹ ko nên nói với con bằng giọng đó hả? Con Dạ. Con dạo này cũng chịu khó phát âm TV cho khá hơn tí rồi, ko bị mất dấu nhiều như trước nữa.

Rút ra kết luận rằng: các anh chị bạn khác có Ba Mẹ biết cách dạy dỗ con, còn con thì Ba Mẹ ko biết cách dạy, giúp con học nên con phải tự mày mò thôi.

Thương Lina nhất trên đời.

Thứ Ba, 28 tháng 2, 2012

Vài tấm hình của Lina


Tại trạm xe lửa

Hôm qua hứa với mọi người sẽ úp hình Lina lên cho mọi người xem. Hôm nay sẵn nghỉ làm, Mẹ lại nhức đầu nên ngồi online tí mong hết nhức đầu.
Hình này Mẹ chụp cũng ko lâu lắm. Chỉ trong vòng 1 tháng hay hơn thôi. Dạo này Lina lại tròn trịa trở lại, tròn đến nổi khi chụp hình ở trường thấy con ú luôn. Nhưng bên ngoài thì Mẹ cho rằng con OK, ko đến nổi ú ù ụ để phải diet. Chả biết sao nữa.

Thứ Hai, 27 tháng 2, 2012

Crazy hat day!

Hôm nay là ngày crazy hat day. Mẹ không biết phải làm cái mũ gì cho con. Thế là nhà có mấy tờ giấy màu, Mẹ mới đầu nghĩ sẽ làm 1 cái hoa thật to cho con đội trên đầu. Nhưng lúc đó đi làm về mệt, chả có ý tưởng gì, không suy nghĩ kĩ nên thấy khó làm hoa to quá. Thế là Mẹ lại nghĩ ra đan "nong mốt" làm nền, rồi trang trí xung quanh mũ.... Làm tới đâu tính tới đó. Thế là đêm hôm thứ 7 Mẹ đan được 1 nữa. Đến sáng hôm sau lúc ở nhà với con Mẹ đan được nửa còn lại. Rồi tới lúc Mẹ đi làm về hôm qua ( CN) hai Mẹ con mình ngồi làm tiếp, nhưng sợ con ngủ trễ dậy không nổi Mẹ ép con đi ngủ trước, sáng ra Mẹ surprise con vậy. Thế là Mẹ ngồi tiếp tục "si nghĩ" và thế là chế ra cái mũ này đây. Mẹ thích nhất 2 cây dừa và đám cỏ, còn lại...chán. Mẹ cắt hoa nhỏ ko được, giấy cứng thì quá cứng, giấy mềm thì quá mềm. Nên cuối cùng Mẹ lấy hoa nhựa dùng để kết lại làm vòng đeo tay gắn lên mũ. Cuối cùng nó cũng ko đến nổi nào tệ lắm. Tại con nói con thích 2 cái râu ở trên. Thức đến hơn 12 giờ mới đi ngủ. Ngủ trễ, Ba về nhà lúc gần 6 giờ. Mẹ nghe và biết Ba về, nghĩ là chỉ còn 1 tiếng nữa là phải dậy rồi. Nằm đó ngủ mà thức, chờ báo thức nơi điện thoại. Điện thoại dỏm của Mẹ ko hiểu làm sao lại ko báo thức. May sao Lina dậy lúc 7:25, chạy qua kêu Mẹ, háo hức nói Mẹ để con nhắm mắt lại nghen.... Mẹ giật mình nhìn đồng hồ thấy quá trễ. Thế là 2 Mẹ con vội vàng chuẩn bị. Mẹ làm thức ăn cho con mang đi học, ăn sáng...chuẩn bị các thứ..hối thúc con ăn nhanh...Cuối cùng thì 2 Mẹ con mình ra khỏi nhà lúc 7:55 sáng. Ui, lúc này Mẹ sợ mình trễ, họ đóng cửa cổng là 2 Mẹ con mình phải vô văn phòng, mà trễ thì thế nào tên con cũng nằm trong danh sách tardy. Mà cả 2 Mẹ con mình đều ko muốn. Cuối cùng Mẹ dọt tới trường trong vòng 3 phút. Mẹ con mình vừa kịp tới đúng giờ. Hú hồn!

Nói chuyện cái mũ. Mẹ biết cái mũ ko chắc chắn lắm nên trước khi đi còn vội chụp lại tấm hình cái mũ trước khi con mang đi học. Và do lần trước lớp con có lần nói đội "silly hat" nhưng Mẹ lúc đó ko để ý nên ko biết làm cho con. Lần này Mẹ muốn con tham gia với mọi người, và muốn con vui. Nên Mẹ mới đầu ko định nói với con là Mẹ sẽ làm mũ cho con đâu, đợi làm con ngạc nhiên chơi. Nhưng thấy con nói đến crazy hat day nên Mẹ mới nói cho con biết trước.

Rồi khi Ba đón về Mẹ gọi hỏi con chuyện ở trường. Con hỏi Mẹ có được về sớm ko? Con nói con muốn Mẹ đón con ở trường. Nghe mà muốn tan chảy, Mẹ ước gì Mẹ về nhà ngay được với con.

Con vui là Mẹ vui rồi, nhưng Mẹ lại ko funny, con muốn Mẹ phải fun. Mẹ lúc nào cũng serious hết. Nhiều lúc Mẹ cũng muốn chìu con, để con tin tưởng Mẹ, chia sẻ với Mẹ như là 1 người bạn của con. Rồi Mẹ lại nghĩ, Ba ko nghiêm khắc với con, luôn chìu chuộng con, nếu Mẹ không nghiêm khắc thì làm sao con ngoan được. Mẹ luôn mong muốn con nên người, Mẹ muốn con trở thành người tốt, con ngoan, trò giỏi.... Mẹ đòi hỏi nhiều ở con quá phải không? Vì vậy mà Mẹ luôn nghiêm túc với con là vậy. Và Mẹ cũng biết Lina cũng hiểu tại sao Mẹ làm vậy mà. Chỉ có điều con chỉ là con nít, thỉnh thoảng con thích vui chơi mà Mẹ lại ko cho vì con chưa làm xong bổn phận của mình.

Mãi lâu nay ko viết gì cho con, giờ lại lan man chuyện nọ xọ chuyện kia.  Hic...

Thứ Bảy, 5 tháng 11, 2011

Sleeping Beauty-Halloween-2011




Mãi tới hôm nay Mẹ mới rãnh tranh thủ post hình Lina lên đây khoe.
Kể chuyện ngày Halloween, Mẹ áy náy mãi vì chuyện xảy ra. Trước đó mấy ngày Mẹ có cảm giác kì lạ lắm, lo lắng có chuyện gì đó sẽ xảy ra, ko biết chuyện gì, nhưng cảm giác cho thấy sẽ có chuyện xảy ra. Thế rồi ngày Halloween sáng chuẩn bị cho con mặc costum đi học ( phải trả $2 cho trường). Mẹ được nghỉ làm nên Mẹ dự định sẽ chở Lina đi mall trick or treat. Lúc đi đón con trời mưa tầm tã, Mẹ còn phải đi bưu điện gởi lá thư quan trọng nữa. Xong Mẹ chở con về nhà, sửa tóc lại, coi lại địa chỉ của cái mall gần nhà để chở con đi. Tới 5 giờ 2 Mẹ con lục tục ra khỏi nhà, nghĩ rằng lái xe tới đó rồi đi vòng vòng tới 6 là Mall tổ chức treat or trick, và chỉ có trong vòng 30' thôi. Nào ngờ Mẹ hậu đậu, ra khỏi nhà, khóa cửa mà quên mang theo chìa khóa. Hai Mẹ con bị nhốt bên ngoài mà cũng ko có chìa khóa xe để chở con đi. Mẹ áy náy, khó chịu. Lina cũng ko cằn nhằn gì ... lúc đó con chỉ mong được đi thôi, đi đâu cũng được. Rồi thì Mẹ nhớ ra chưa khóa cửa xe, thôi thì vô đó tìm số phone để gọi người ta tới mở cửa dùm. Gọi mấy chỗ, chỗ nào cũng nói 30', 45' có chỗ cuối cùng nói là 20' tới. Mẹ mừng nói họ tới. Họ nói giá tới $80 lận. Mẹ cũng ừ đại. Rồi Mẹ gọi cho Ba ở chỗ làm. Ba hỏi có cần Ba về ko? Mẹ nói thôi vì họ đang trên đường tới. Nhưng cuối cùng Ba cũng về, khi Ba gọi hỏi tình hình thì họ vẫn chưa tới. Ba nói gọi cho họ nói đừng tới nữa. Mẹ gọi trước đó thì họ nói họ đang ở đường gần nhà. Tưởng vài phút nữa họ tới nhưng ko thấy nên Mẹ gọi lại họ nói là Ba đi làm về rồi, muốn cancel. May quá, cancel được. Vậy là Ba đi làm về sớm nhưng đúng ra là tiết kiệm được ít tiền. Vì 2 tiếng làm ko thể nào làm được $80. Mẹ nói trong khi Ba lái xe về thì để 2 Mẹ con đi bộ từ từ ra. Vậy rồi Mẹ lại lẩm cẩm, đi được 1 đoạn rồi mới nhớ để máy chụp hình ở trong xe, muốn quay lại để lấy máy chụp hình cho con. Hai Mẹ con lại lục tục quay lại. Mấy người sống trong khu nhà mình thấy 2 Mẹ con thì họ chạy vô lấy kẹo, mang ra tới đường cho Lina chọn kẹo luôn. Vì Mẹ ko có ý định cho Lina đi từng nhà xin kẹo. Nhưng có lẽ họ thấy con mặc costum nên muốn cho con kẹo chăng?
Cuối cùng thì 7 giờ Ba cũng về tới. Mẹ nói Ba chở Lina tới cái Mall gần nhà cho con vui, mặc dù trễ rồi, nhưng ít ra con cũng biết chút đỉnh. Mình tới mall thì cũng quá trễ rồi, mọi người chuẩn bị ra về, còn nhà mình lục tục đi vô. Nhưng có lẽ do Lina không quan tâm lắm về chuyện được cho kẹp. Mà con được nhìn mọi người với trang phục mới lạ...hoặc phấn khích khi thấy bạn nào có cùng costum giống con...Đi được 1 tí thì cả nhà đi ăn. Xong rồi về. Mẹ thì áy náy ko cho con 1 ngày trọn vẹn được. Phần con thì lại nói: This is the best day ever! Nghe mà thấy thương gì đâu á.

Thứ Sáu, 28 tháng 10, 2011

Pumpkin Patch 2011




Hai ngày liền Lina được đi Pumpkin patch. Hôm qua đi chỗ gần nhà. Mẹ nghe nói chỗ này nhiều, đẹp. Tưởng như ở Dallas. Nhưng chỗ này là cái farm tới tháng này họ mở ra chỗ bán bí để thu hút tiền của mọi người chứ không có cái gì lạ, hay hết. Nhưng năm nay Lina được đi " hay ride" nữa.
Sau 1 năm chuyển xuống đây ở. Nguyên 1 năm Ba Mẹ ít dắt con đi chơi. Cũng chỉ đi vài chỗ, 1 năm trời ra biển được dưới 10 lần mặc dù mang tiếng ở gần biển. Mãi bận chuyện kiếm nhà mới ra vậy. Giờ thì kiếm được nhà rồi, nhà cửa còn bề bộn nhưng Ba Mẹ bàn với nhau chuyện sắp xếp nhà cửa còn lâu dài, lúc nào rãnh làm cũng được. Sẵn hôm nay con được nghỉ học mà Ba Mẹ cũng nghĩ làm nên Ba Mẹ quyết định cho con ngạc nhiên là sẽ ko cho con biết trước mình sẽ đi đâu, làm gì... Lina cứ hỏi mình đi đâu vậy? Mẹ nói Mẹ muốn con ngạc nhiên. Vậy là hôm nay con được đi LION COUNTRY SAFARI, một sở thú mà thay vì thú ở trong chuồng, trong hàng rào, mình đi bộ bên ngoài thì người đi coi phải ngồi trong xe, lái vòng vòng coi mấy con thú được thả rong. Nhiều con còn chặn đường của xe nữa. Sau đó Lina được đi chơi water park ở trong công viên luôn. Nói chung lâu lắm rồi Lina mới được có 1 ngày vui trọn vẹn. Không như mấy lần khác sau khi đi chơi thì Ba Mẹ tranh thủ đi công chuyện luôn.
Thôi bây giờ nhà mình cũng ổn định chỗ ở rồi. Ba Mẹ sẽ cố gắng hết sức có thể cho con enjoy tuổi thơ của con được chừng nào hay chừng đó.
* Ngoài lề tí:
Hôm nay sau khi ăn xong, Ba đưa cho Mẹ 1 đồng và nói bỏ vô bóp của con. Con cảm ơn Ba xong là nói có phải tại con không đòi mua đồ chơi, quà nên con được tiền ko? Mẹ nói đúng. Con nói nếu con ko mua đồ chơi thì con sẽ rất giàu. Mẹ mừng vì con biết nghĩ tiết kiệm tiền. Nhưng nói là vậy chớ Mẹ biết con gái của Mẹ là khi nào thích món gì đó thì sẽ không muốn tiết kiệm đâu. Nhưng dù sao thì ít ra con cũng có suy nghĩ đó. Dần dần con sẽ hiểu được giá trị của đồng tiền và sẽ không xài phung phí đâu. Mẹ đặt niềm tin nơi con gái đó.

Thứ Hai, 26 tháng 9, 2011

Buồn! Giận!!!!

Hôm nay Mẹ thật buồn. Buồn vì Lina làm 1 chuyện mà Mẹ không thể ngờ là con lại làm vậy.

Hôm nay sau khi đón con về thì Ba Mẹ quyết định dắt con vô Burlington Coat Factory để tìm coi có cái áo khoác nào mỏng, và giá rẻ rẻ tí không để mua cho con mặc ở trường, vì lần vừa rồi con làm mất áo. Sáng nay đưa con tới trường thấy phòng học quá lạnh. Khi vô đó đi vòng vòng coi đồ. Tới gần chỗ để giày, Mẹ loay hoay tìm xem có kiểu dép nào đẹp  mà mang thoải mái mua cho Ngoại để Ngoại mang khi mặc áo dài. Lina chạy vòng vòng, đi tới đi lui....Lina biết chỗ để vớ da loại xài 1 lần dùng để cho khách hàng mang vô thử giày, vậy là con lấy 1 chiếc vớ. Lui cui ở đâu mà mang nó bỏ vô trong váy của mình ( ko có túi nên Lina bỏ từ trên xuống cho nó nằm giữa quần underwear). Khi đi về nhà con vô trong toilet, vừa lúc Mẹ đi ngang thấy con lấy từ trong quần ra. Ui cha mẹ ơi, Mẹ bực mình không thể tả. Món đồ đó ko có giá trị gì, nhưng Mẹ buồn vì con có tính gian, lại còn tìm cách nhét vào đồ để ko bị phát hiện. Điều mà Mẹ luôn luôn cố gắng dặn dò, dạy dỗ con không bao giờ được lấy món đồ gì không phải là của mình. Tới cửa hàng thì phải trả tiền, ko được lấy đồ mà ko trả tiền.....Mẹ buồn vì đây là mầm mống của sự gian dối. Thế là Mẹ kêu Ba vô coi. Cả Ba và Mẹ bực lắm, Ba la con, dạy con. Mẹ thì cứ gặn hỏi con học ở đâu. Vì từ hồi nào tới giờ con chưa bao giờ làm điều này ( lấy chiếc vớ này cầm trên tay khi còn ở trong store thì có, nhưng còn giấu trong quần thì không). Mẹ hoang mang không biết phải làm sao, phải dạy con thế nào, phải nói sao cho phải. Mẹ không biết nên nói gì với con, phải làm sao để con sợ và sẽ không bao giờ tái phạm nữa....? Lúc này không biết phải làm sao cho đúng, đánh con ư? đánh con thì con có ghi nhớ trong đầu ko hay là con sẽ lì đòn? Lúc đó Mẹ chỉ biết khóc thôi.

Rồi Mẹ quyết định đợi Mẹ nguôi cơn giận Mẹ sẽ từ từ nói với con. Còn Ba cũng vậy, Ba thì nói chuyên gì sẽ xảy ra nếu con ăn cắp. Mẹ sau 1 hồi bớt giận Mẹ mới từ từ hỏi con tại sao làm vậy, thì con trả lời con không thấy giá. Mẹ nói mặc dù không có giá con cũng không được lấy mang ra khỏi tiệm. Mẹ lại nói lấy đồ của người khác không phải của mình là người không tốt. Mẹ hỏi con khi con lấy đồ của người ta con cảm thấy thế nào? Con có vui và yên tâm hay là con lo sợ sẽ bị la? Con nói không. Mẹ lại hỏi khi con làm gì sai thì cảm giác của con thế nào? Và khi con ko làm gì sai thì cảm giác của con thế nào? Khi con lấy đồ của người ta con có biết đó là sai không? Rồi Mẹ lại dặn lần sau nếu có lần nào đó mà con muốn lấy bất cứ một món đồ nào đó của ai thì trước tiên con nên nghĩ ngay là nếu con làm vậy thì con có làm Ba Mẹ vui hay không? Nếu con nghĩ rằng sẽ làm Ba Mẹ phiền lòng, buồn thì con sẽ không làm nữa, đúng không?

Mẹ không biết như vậy là đủ chưa, nhưng hàng ngày Mẹ sẽ luôn luôn dặn dò con không được lấy đồ của ai hết, đó là tội ăn cắp, hư lắm....Mẹ chỉ mong hàng ngày nghe hoài sẽ nhắc nhở con trở thành người tốt, người thật thà.

Phải nói là từ hồi nào tới giờ con chưa bao giờ lấy đồ của ai hết. Mẹ không biết có phải con thấy ai khác làm thì con bắt chước hay con thấy trên phim, tivi ở nhà người ta....

Giờ Mẹ chị mong Lina chỉ phạm lần này, và sẽ luôn ghi nhớ không dám tái phạm nữa.

Thứ Hai, 12 tháng 9, 2011

Con và bạn

Con và Emily, cả hai cùng 1 tuổi, chỉ cách nhau 3 tháng. Nhưng cuộc sống của con và bạn có vẻ khác xa.

* Bạn Emily: Gia đình chia li, bạn sống với Mẹ và Bà. Mẹ của bạn còn trẻ, trước đây đi làm 2 jobs. Giờ thì nghỉ 1 job rồi, Mẹ Jackie 1 tuần được nghỉ 2 ngày. Dĩ nhiên là Mẹ Jackie có nhiều tiền hơn gia đình mình. Nhưng Emily có lẽ ít được đi Water park, MiamiSeaquarium, đi biển.....nhiều như con. Ngược lại, Emily được Mẹ mua toàn đồ xịn. Ăn uống sang trọng, đi xe xịn. Nhưng Emily ít có thời gian với Mẹ. Ba Emily thì có lẽ Emily chỉ được gặp 1 lần kể từ khi Emily biết nói, nhận thức được. Emily được bà dạy dỗ thật kĩ, nhưng do bản tính Emily cứng đầu thì phải, cộng thêm bà nghĩ tội nghiệp Emily không có Ba nên có lẽ lúc nhỏ bà chìu Emily. Nên mỗi lần Emily muốn gì thì phải được, nếu không được thì khóc thật to, thật dai ( may là con không có tính này, nếu không chắc cái mông của con cũng ê lắm á, hay 2 đầu gối của con sẽ chai đi). Emily luôn cho mình là thông minh nhất, biết hết mọi thứ, không chịu học hỏi thêm. Trong khi Emily không thể hát nguyên 1 bài hát ( con thì biết nhiều bài hát, nhưng lại không muốn hát cùng ai)

* Con: Sinh ra trong gia đình nghèo, Ba Mẹ dù đi làm ít tiền, nhưng lại có nhiều thời gian với con, chơi với con, khuyến khích con học hỏi. Ba Mẹ luôn cố gắng đối với con như bạn, người lớn, cho con thấy sự công bằng, Ba Mẹ luôn giải thích cho con lí do mỗi khi con không được làm như người lớn vì nhiều lí do khác nhau. Nói chung Ba Mẹ luôn luôn cố gắng dạy con, giúp con tự lập. Mỗi lần nghỉ chung ngày hay riêng rẻ, Ba Mẹ cũng luôn cố gắng với sức của mình cho con được hưởng ít nhất những gì các bạn cùng lứa tuổi enjoy lành mạnh, ít tốn kém. Đôi khi Ba Mẹ cố gắng chìu ý con cho những chuyến đi tốn kém ( đối với gia đình mình) chỉ vì không muốn con luôn luôn mong ngóng mà không được thỏa mãn lòng hiếu kì của con. Đó là những chuyến đi giúp con học hỏi thêm, thu thập thêm kiến thức, và thấy thực tế. Hoặc chỉ là cho con vui. Ba Mẹ lại không có xe xịn, không có nhiều tiền để mua đồ xịn cho con. Về phần con, con rất ngoan, không đòi hỏi gì cả. Hôm nào con thích quá thì buộc miệng xin cho con được đi Miamiseaquarium, hay water park....nhưng trong lòng con sẵn sàng chấp nhận nếu câu trả lời là không từ Ba Mẹ. Con cũng không nài nỉ. Mẹ xót lắm, nhưng Mẹ biết con muốn đi chơi, mặc dù có thể con biết rồi, nhưng vẫn thích tới lại. Mẹ không trả lời là không, nhưng Mẹ giải thích cho con vì sao nhà mình không thể đưa con đến đó được. Nhất là đi Miamiseaquarium, đến đó vừa xa, vừa phải trả tiền đậu xe( $8), lại tiền vô cửa gần $40 cho mỗi người. Mẹ luôn nói với con khi nào nhà mình thong thả tí thì Mẹ sẽ cho đi. Nói tóm lại con không sinh ra trong 1 gia đình giàu có như nhà bạn Emily, nhưng ngược lại con có Ba Mẹ, đi đâu cũng có Ba Mẹ. Có 1 lần Mẹ hỏi con, con thích có Ba Mẹ nghèo, nhưng có thời gian chơi với con, cho con đi đây đi đó cho biết, hay con thích có Mẹ giống Jackie, có nhiều tiền, mua nhiều đồ đẹp, xịn cho con, nhưng lại không có thời gian dắt con đi chơi? Con trả lời ngay là con muốn có Ba Mẹ. Được 1 cái là con cũng biết là mình cần phải học hỏi nhiều hơn nữa, nên con không cho rằng con biết hết mọi thứ. Con luôn bằng lòng với những gì mình có. Con có như vậy khi con lớn lên hay không, đó là điều Mẹ mong muốn, nhưng cũng không dám chắc chắn do cuộc sống xã hội bây giờ có khả năng con sẽ bị ảnh hưởng của bạn bè, con sẽ thay đổi.....

Thật khó, 1 bên có đầy đủ vật chất, nhưng lại không được đi đâu hoặc rất ít khi được đi, hoặc chỉ đi coi phim, đi ăn.....còn 1 bên thì không đầy đủ vật chất, nhưng lại được spend time với Ba Mẹ nhiều, được đi đây đi đó ( những nơi con luôn enjoy)... đi ăn những chỗ bình dân....cái nào thì tốt? Có lẽ lúc con còn nhỏ, con chưa hiểu gì nên câu trả lời của con luôn là Ba Mẹ. Nhưng không biết khi con lớn lên, hiểu biết được thì con có thay đổi ý không? Ba Mẹ luôn cố gắng để con không thua kém bạn bè, nhưng cũng không muốn làm hư con, để con đòi hỏi những gì Ba Mẹ không thể đáp ứng được. Mẹ mong Lina của Mẹ luôn bình dân như bây giờ, luôn ngoan ngoãn, không đòi hỏi những gì ngoài khả năng của gia đình cả. Đơn giản là lần Mẹ nói với con lúc trước SN con là Mẹ chưa mua gì cho con hết, con cũng không buồn mà trả lời không sao, con mong bạn sẽ có quà cho con. Mẹ cũng mong khi con lớn lên con luôn quan tâm tới người khác như bây giờ. Đơn giản là sáng nay Mẹ đau lưng, Mẹ tìm Salonpas để dán lên lưng cho đỡ đau, con hỏi Mẹ:

- Are you working today?

- Không, Mẹ nghỉ hôm nay.

- Daddy too?

- Uh, Ba cũng nghỉ làm.

- Who is going to pick me at school?

- Con đoán thử.

- You and Daddy.

- Đúng rồi,

- After we come home from school, I will massage your back and walk on your back.

Ui chao ơi, Mẹ tưởng là con muốn đi đâu đó chơi, hay mua gì. Mẹ đâu nghĩ rằng sau khi hỏi 1 thôi một hồi vậy thì con lại đề nghị được massage Mẹ. Cũng sáng hôm qua ( chủ nhật) Mẹ ngồi xuống tấm thảm nơi con chơi, lưng Mẹ đau nên Mẹ đấm đấm cái lưng cho đỡ đau. Con đến sau lưng Mẹ, ngồi xuống massage lưng Mẹ, con không nói để con  massage Mẹ hay gì cả, chỉ bắt đầu massage cho Mẹ thôi. Lina luôn luôn là người quan tâm mọi người nha con.

Thương con nhiều lắm. Luôn ngoan ngoãn nha Lina.

Thứ Tư, 24 tháng 8, 2011

Chuyện đi học

Cho tới hôm nay là hôm thứ 3 con đi học ở trường. Nói chung việc đánh thức con dậy tạm thời cũng không đến nổi khó lắm. Hôm đầu thì con dậy ngay, vì Mẹ nói dậy đi học trường lớn có cô giáo mới và có Emily. Hôm thứ 2 thì Mẹ gọi con, nói với con là hôm nay con được đi xe bus, con rất thích đi xe bus nên con cũng dậy ngay. Đến sáng nay thì con cũng có hứng chút xíu nhưng khi Mẹ ra chuẩn bị thức ăn trưa cho con thì  con lại...trùm mền muốn ngủ lại. Mẹ không thấy con liền vô gọi con dậy. Con dậy ngay. Mẹ mong con khi thức dậy dễ dàng, không khó khăn uể oải nữa.

Nói chuyện trường thì do năm nay là năm đầu tiên mở trường, nên do thời gian quá ngắn nên trường chưa được ổn định lớp. Các lớp học chung 1 phòng và ngăn cách bởi các tấm bình phong. Do chưa ổn định nên chính phủ bắt phải cho các con học trong phòng học riêng biệt đàng hoàng. Vậy là hiệu trưởng quyết định chở các con tới campus khác ở Lauderhill trong vòng 2,3 tuần gì đó đến khi trường của con có phòng học đàng hoàng cho các lớp. Vì vậy buổi sáng Ba Mẹ chở con tới trường, rồi thì trường sẽ cho các con đi xe bus tới campus ở Lauderhill. Chiều Ba Mẹ tới trường đón con về. Do trường ở Lauderhill gần nhà hơn nên Ba Mẹ xin phép cô hiệu trưởng được chở con tới đó, rồi chiều tới trường của con đón con về từ xe bus. Ba Mẹ không hài lòng lắm. Nhưng do dạo này Ba Mẹ cũng bận chuyện nhà cửa nên đành phải liều để thêm 1 thời gian nữa xem sao. Nhưng con lại không thấy phàn nàn gì cả.

Hôm qua đón con xuống từ xe bus, Mẹ thấy con cầm nơi tay cái icy pad ( Mẹ ko biết phải gọi là gì bằng TV, cái này dùng để giữ thức ăn của con không bị hư, thiu nhanh như thường). Mẹ nói với con đây không phải là đồ chơi, con không được lấy ra chơi. Thì con trả lời là do trên xe bus rất nóng nên con lấy ra bỏ sau lưng của con để đỡ nóng. Wow, Mẹ rất ngạc nhiên và mừng là con tự nghĩ ra cách để làm mình dễ chịu hơn. Mẹ đi khoe các bạn đồng nghiệp, họ cũng khen là con thông minh. Mẹ không biết các bạn khác cùng tuổi con có làm vậy không, hay nghĩ ra được điều này không. Nhưng Mẹ cứ mang đi khoe cái đã.

Hôm nay Mẹ phải đi làm nên chỉ có Ba đón con ở trường thôi. Ba có dịp nói chuyện với cô giáo thì nghe cô khen con quá chừng. Cô nói con rất thông minh, con biết hết các tên gọi các planet của solar system ( cái này Mẹ chịu thua, con còn biết planet nào chứa chất gì nữa). Không biết cô có khen quá mức không mà cô nói là trường này design cho các học sinh như con, và con là material của trường HARVARD  tương lai. Nghe cô nói Mẹ cũng mừng. Mẹ mong con ít nhất cũng học giỏi như cô và Ba Mẹ mong đợi. Rồi tối nay nghe Ba nói lại từ khi cô khen con như vậy, ý như khuyến khích con học hỏi nhiều nữa, vậy là con muốn biết rất nhiều thứ, con hỏi Ba đủ thứ hết. Mà Mẹ biết là khi Ba giải thích cho con thì con sẽ nhớ và sẽ hỏi đi hỏi lại nếu con quan tâm tới món đó, nhiều cái con đã nghe Ba giải thích nhiều lần rồi, nhưng vẫn cứ muốn hỏi lại. Nếu Ba không nói thì con sẽ hỏi có phải nó như vầy như kia không. Về món này Mẹ dốt đặt cán mai, Ba thì biết do coi tivi, nên Ba giải thích cho con cặn kẽ.

Mong ngày mai con đi học, học hỏi thêm nhiều điều nữa.

Mẹ đi làm về, Mẹ nói Mẹ rất hãnh diện và vui mừng vì con. Lina hỏi lại có phải vì con thông minh nên làm Mẹ hãnh diện phải không? Hihihi....Mẹ trả lời đúng rồi.

Trên đường đi làm về Mẹ nhờ Ba tắm cho con rồi cho con đi ngủ dùm Mẹ, Mẹ sợ con đợi Mẹ sẽ ngủ trễ và dậy không nổi, nhưng con không chịu để Ba tắm,  con nói với Ba là Ba không làm tốt như Mẹ. Nhưng Mẹ biết là con không muốn Ba tắm cho con vì con không muốn Ba thấy con nake. Mẹ rất vui vì ít ra con bắt đầu hiểu biết và trưởng thành rồi.

Cố gắng nha con.

Thương con nhiều lắm

Thứ Ba, 23 tháng 8, 2011

Sợ!

Hic...Con mới bắt đầu học mẫu giáo mà Mẹ đã sợ rồi. Không hiểu nổi sợ này len lỏi trong Mẹ khi nào mà tối hôm qua Mẹ nằm mơ thấy Emily bạn của con có bạn trai, ( dù trong mơ con và Emily có lớn hơn tí so với bây giờ), Mẹ ngạc nhiên khi thấy Mẹ Jackie ( Mẹ của Emily) cứ thản nhiên như không có chuyện gì, và giống như Jackie cho rằng đó là chuyện bình thường. Tại sao Mẹ sợ? Mẹ sợ đi học con thấy các bạn có bạn trai rồi con cũng lao vào có bạn mà lơ là việc học. Mẹ sợ vì Mẹ nghe và thấy có vài bạn teen đã có bạn trai rồi. Trong khi lúc Mẹ vào tuổi này còn lơ ngơ lớ ngớ không biết gì, chỉ biết ăn học ráng học theo bạn bè để Ngoại đỡ buồn ( Nhưng chắc do dốt từ nhỏ nên Mẹ chả học giỏi được như các bạn của Mẹ hic...). Do Mẹ học dở nên Mẹ luôn cố gắng và mong mỏi con sẽ học giỏi hơn.

Lí do khác làm Mẹ sợ là Ba hoàn toàn không có cùng ý nghĩ như Mẹ, không lo xa như Mẹ. Ba cứ để bản tính của con hình thành theo ý con. Ý Ba là con sinh ra với bản tính đó, không thể thay đổi được. Còn Mẹ thì lại quan niệm là nếu mình dạy con, dặn dò con thì con sẽ từ từ ngấm dần trong suy nghĩ và sẽ hiểu được và cố gắng tránh những cái xấu, đầu tư thời gian cho việc học. Mẹ không biết ai đúng ai sai, nhưng luôn hi vọng mong mỏi con sẽ không trách Mẹ nếu Mẹ khó khăn với con. Mẹ chỉ có 1 mình con, Mẹ muốn tốt cho con.

 

Thứ Tư, 3 tháng 8, 2011

Super Nanny

Hôm nay Mẹ nghỉ làm ở nhà với Lina, Ba đi làm. Thường thì nếu cả nhà ở nhà thì phải đi coi nhà, làm đủ thứ chuyện, hay hôm nào không phải làm gì thì có thể cho Lina đi chơi ở biển, play ground.... Nhưng nếu chỉ có 2 Mẹ con thì Mẹ lười đi ra ngoài mà Lina cũng ko thích đi với Mẹ. Vì mỗi lần đi đâu với Mẹ toàn là "đi tới nơi về tới chốn thôi". Lina không được đi đâu ngoài phải theo Mẹ nên Lina ít thích đi ra ngoài với Mẹ. Thậm chí Mẹ hỏi có muốn đi đâu không thì Lina cũng nói không. Vậy là hai Mẹ con ở nhà là chính, và hôm nay cũng vậy.

Ở nhà với Mẹ thì thường 2 Mẹ con hay dành nhau tivi để coi. Nhưng Mẹ và Lina đều rất thích coi chương trình SUPER NANNY trên tivi. Mẹ coi để học hỏi cách nuôi dạy con ở Mỹ, và nếu mình gặp trường hợp nào giống vậy thì mình biết cách nên làm gì. Còn Lina cũng coi và cũng thích chương trình này. Đối với Mẹ thì con coi chương trình này, con tự nhận thức được hành động như các bạn trong tivi là sai, con sẽ nhớ và nếu có lỡ phạm phải thì Mẹ nhắc tới con sẽ tự biết phải làm gì. Và đúng như Mẹ suy đoán, con rất sợ phải mời cô SUPER NANNY về nhà. Và con tự nhiên ngoan lại. Nhưng với Ba thì cho Lina coi chương trình này quá sớm, con sẽ không hiểu gì. Mẹ nói Lina rất thông minh, Lina hiểu cái nào tốt cái nào không tốt. Và biết đâu nhờ vô chương trình này Lina sẽ ngoan hơn thì sao. Dĩ nhiên Lina của Mẹ còn nhỏ, chỉ là con nít thôi. Nhưng con cũng hiểu chuyện, khi Lina không làm gì sai thì con nhận ra cái nào sai, cái nào ko chấp nhận được, cần phải làm gì.....heheh...nhưng khi con hư thì Mẹ nhắc tới chuyện trong SUPER NANNY thì con bắt đầu xụ mặt xuống, rồi có lúc con vẫn ko thay đổi. Vậy là Mẹ nói hay là Mẹ mời cô Jo tới nhà mình nha thì con nói không và bắt đầu hiểu chuyện.

Vậy Mẹ cũng không biết là sau này con có ngoan hơn không, lấy mấy bạn làm gương để mình học hỏi không nữa. Mẹ làm vậy là đúng hay sai Mẹ cũng ko biết nữa. Vì Mẹ sợ bây giờ con còn nhỏ, con sợ nên con nghe lời. Nhưng đến sau này con lớn lên tí nữa, con hiểu việc, biết nhiều hơn con còn nghe lời nữa không hay lại phản ứng giống các bạn trong tivi, vì con nghĩ các bạn làm được con cũng làm được.

Năm học mới sắp bắt đầu rồi, con phải tới trường lúc 8 giờ. Ở trường con phải tự túc làm mọi việc. Lina rất độc lập, nhưng có nhiều cái Ba Mẹ sợ con làm không tốt nên giúp con. Bây giờ Mẹ phải tập cho con tự làm vệ sinh sau khi sử dụng toilet. Trước đây Ba Mẹ sợ con lau không sạch nên lúc nào cũng kêu con phải gọi Ba Mẹ khi sử dụng toilet xong. Nhưng bây giờ thì Ba Mẹ phải tập cho con tự lau chùi bằng cách mỗi khi con gọi thì Ba Mẹ sẽ vô và bắt đầu quan sát để coi con chùi mông có sạch không. Một điều nữa cho tới bây giờ Ba Mẹ vẫn chưa làm được là tập cho Lina đi ngủ sớm và dậy sớm. Nghỉ hè con càng đi ngủ trễ hơn. Nhiều hôm tới 11 giờ khuya mới lên giường, rồi con còn ê a hát hò khá lâu mới ngủ. Có hôm 12 giờ khuya rồi mà con vẫn còn thức. ( Cái này do dạo này Ba Mẹ đi làm về tới nhà gần 11 giờ rồi)

Ngoài ra có vẻ con cũng sẵn sàng đi học rồi. Mặc dù dạo này con không được học hành gì thêm. Ngày nào ở nhà với Mẹ thì Lina cũng có thêm món để làm như là tập viết, ( Mẹ mua cái stamp về để cho con tập điền theo cho nét chữ đẹp) hoặc là Mẹ tìm trên mạng in ra mấy bài toán cộng trừ cho Lina tập làm toán. Nói chung về phần tập đọc thì Mẹ thấy con có khả năng đọc cũng được 60% rồi. Mẹ mong con biết đọc nhiều hơn nên mỗi lần đọc bed time story cho con Mẹ thường đọc và chỉ vào từng từ. Nhưng nếu ban ngày thì Mẹ sẽ cho Lina tự đọc, chữ nào con không đọc được thì Mẹ sẽ giúp. Đó là những gì Mẹ có thể giúp con bây giờ. Còn chuyện học hỏi về kiến thức về địa lí, địa chất học.. hay những món khác thì Ba Lina rất thích giải thích cho con. Lina rất say mê lắng nghe mỗi khi Lina hỏi Ba và Ba say mê trả lời cho con.

Lâu lắm rồi Mẹ mới vô lại đây, viết vài dòng cho con. Lina ơi, sắp 5 tuổi rồi con phải ráng học cho giỏi, ăn, ngủ cho đủ để con luôn khỏe mạnh nha.

Mẹ thương con nhiều lắm

Thứ Năm, 17 tháng 3, 2011

Sweet girl!

Lâu thật lâu Mẹ ko viết gì cho Lina cả. Hôm nay Mẹ rất cảm động nên Mẹ phải viết lại, Mẹ viết lại phòng trường hợp Mẹ đầu óc mụ mẫm ko nhớ thì ít ra Mẹ cũng còn có chút gì lưu lại. Đối với mọi người đó có thể ko là gì, chuyện nhỏ. Nhưng đối với Mẹ thì nó làm Mẹ xúc động lắm.

Chuyện là vầy, sáng nay Mẹ phải đi làm, Ba ở nhà với Lina. Nhưng vừa lúc Mẹ dậy thì Ba quyết định đi công chuyện tí. Lina đánh răng xong ra ngoài thấy Mẹ đang ngồi sửa sang cặp chân mày thì Lina lại hỏi Mẹ có cần massage không để con massage cho. Mẹ nói Uh, mẹ cần. Thế là Lina lên ngồi sau lưng Mẹ, massage cho Mẹ. Rồi Lina hỏi Mẹ cảm thấy thế nào. Mẹ nghe thấy thương gì đâu á, vậy là Mẹ xoay ra, Mẹ massage lưng cho Lina ( khoản này Lina mê lắm, nhất là hàng sáng khi Mẹ gọi Lina dậy, Mẹ muốn buổi sáng của Lina thật nhẹ nhàng, thức dậy trong tinh thần thoải mái nên Mẹ gọi Lina thật nhỏ nhẹ, nằm bên cạnh từ từ giúp con thức dậy, rồi massage lưng cho con...). Khi Lina muốn massage nữa Mẹ nói thôi con không cần massage cho Mẹ nữa đâu, Lina nói khi Ba ko có ở đây thì con sẽ massage cho Mẹ. Ôi, Lina của Mẹ, con thật là sweet girl. Dối với Lina Mẹ lúc nào cũng nhất, cũng đúng. Lina luôn luôn đứng về phía Mẹ, binh vực Mẹ.

Mẹ cần ghi lại điều này nữa. Cách đây 6,7 tháng Mẹ có dạy Lina cách làm phép cộng, trừ.... Thỉnh thoảng lại nhắc lại. Vậy là vừa rồi bài tập về nhà của Lina có làm phép cộng, Mẹ thấy hỏi ngay. Lina trả lời đúng ngay, không cần phải dừng lại đếm để ra kết quả. Way to go Lina. Mẹ không muốn Lina sợ học, cho nên không ép Lina. Chỉ khi nào thấy con vui vẻ, có ý muốn học, thì Mẹ lại bày trò cho con vừa chơi vừa học.

Có 1 điều nhiều lúc do ham chơi, dạo này Lina hay bối rối khi phải viết số 7, viết chữ f, j, ....Chả hiểu sao, trong khi đó trước khi đi học ở trường thì tự con học viết chữ và số, con viết rất tốt. Cái này Mẹ ko hiểu, tưởng đi học phải khá hơn chớ. Thêm nữa, Lina rất hiền, nên đi học dễ bị bạn ăn hiếp. Mẹ ko biết phải dạy con thế nào cả. Mẹ ko biết làm cách nào cho con lanh lẹ hơn để ko ai ăn hiếp con cả. Mẹ sẽ đau lòng lắm nếu có ai đó ăn hiếp con, hay thấy ai ăn hiếp con.

Hôm nay tranh thủ tí mới viết được chừng này. Dạo này Mẹ ko rãnh nhiều nên ít khi viết gì được cho Lina lắm. Thương Lina thật nhiều.

Thứ Hai, 28 tháng 2, 2011

Thật buồn cười

Thật buồn cười Lina. Do Lina dạo này hay bịnh nên Ba Mẹ ko cho con đi học sớm, tới trường lúc 8:30. Vì nếu phải tới trường giờ đó thì 30' đầu là bạn nào cũng phải ngồi viết bài hết. Lớp bắt đầu lúc 9 giờ. Thấy con khó ngủ, nên Ba Mẹ quyết định cho con tới trường lúc 9 giờ. Vậy mà mỗi buổi sáng thay vì phải dậy lúc 7 giờ hay 7 giờ 15' để kịp tới trường khoảng 8 giờ rưỡi thì Mẹ ráng cho Lina ngủ thêm 30-45' nữa. Buổi sáng là buổi mà Lina ngủ ngon nhất. Vậy mà sáng nào cũng như sáng nào, Mẹ muốn đánh thức Lina dậy lúc 7 giờ 45'. Mãi đến 8 giờ Lina mới chịu ngồi dậy, uể oải đi ra phòng tắm, ngồi tè mà phải mất 10-15'. Sáng nào Mẹ cũng phải hối thúc hết. Xong các màn làm vệ sinh, mặc đồng phục vào thì cũng là 8 giờ 30 hoặc hơn. Rồi thêm cái màn cho con ăn, Mẹ không dám tự ý làm thức ăn sáng, vì Lina ko quen ăn sáng nên Mẹ phải hỏi ý Lina muốn ăn gì rồi Mẹ làm cho ăn....Có hôm giỏi thì nói, còn phần đông là trả lời ngay: " CON HÔNG BIẾT" giọng địêu nghe rất dễ thương khi Lina nói TV. Rồi thì cũng phải ráng ngồi bên cạnh nhắc nhở, la rầy con để con có ít thức ăn trong bụng. Chớ mãi tới 12 giờ trưa trường mới cho ăn tiếp. Như vậy thì sợ Lina đói.

Mãi dông dài, do ko đi học sớm nên vở ở trường của Lina chưa viết được bao nhiêu, trong khi các bạn viết hơn nửa cuốn rồi. Có lần Mẹ cũng ướm lời xin cô giáo cho Lina mang vở về nhà viết, vì Mẹ sợ con thua bạn bè thì cô ko cho. Cho đến khi Noel Mẹ có mua quà cho 2 cô giáo chính và phụ giảng. Bắt đầu từ đó trở đi, các cô rất quan tâm tới Lina, để ý Lina buồn hay vui....rồi bỗng 1 ngày đẹp trời cô tự mở lời nói sẽ để cuốn vở ở trường cho Lina mang về nhà viết. Thế là Lina phải viết thật nhiều, có tới 80 trang Lina chưa viết, nghĩa là bạn viết tới đó rồi còn vở của Lina thì ko xong. Vậy là hôm nay Mẹ nghỉ làm, Mẹ nói với Lina nếu trong tuần này Lina chịu khó viết hết mấy trang đó thì tuần sau khi đi học về buổi chiều Lina không phải làm gì hết thì Ba hoặc Mẹ sẽ cho Lina đi park chơi hay đi Miami Aquarium nơi có cá heo, cá voi biểu diễn... Lina nghe là đồng ý ngay, chả biết là phải cố gắng rất nhiều mới được. Vậy là hôm nay sau khi đi học về, Mẹ cho Lina viết bài, phải nói là ban đầu rất là khổ cực, vì Mẹ nghĩ Mẹ mua quà cho Lina là bút chì sáp có thể tẩy được. Biết đâu con sẽ thích thú mà viết bài, ko ngờ con thích quá nên ko muốn viết mà muốn chơi, vẽ bằng bút chì sáp mới thôi. Vậy mà tự nhiên Lina siêng đột xuất, Mẹ nói con viết bài tiếp đi thì Lina trả lời ngay

- Your wish is my command!

hahahha...........Mẹ nghe ngạc nhiên và buồn cười quá, lại khen lấy khen để con. Được khen khoái chí quá Lina viết thật nhanh, cũng thẳng thớm, ko cong quẹo lắm. Nói chung nhìn tạm được. Thế là mỗi lần Mẹ nói con viết tiếp trang tiếp theo thì cũng 1 câu trả lời đó, Mẹ làm bộ thích thú khi nghe con nói vậy để khuyến khích con có hứng viết bài. Mẹ không phải là Mẹ tốt, nhưng Mẹ sẽ cố gắng hết sức mình, học hỏi mọi người để tạo cho Lina lòng ham muốn học hỏi. Đôi khi chỉ 1 câu khen, hay 1 thái độ nho nhỏ mà làm con phấn khích lên, Mẹ sẽ đổi ý, dợi đến lúc con viết được kha khá nhiều rồi thì Mẹ một là sẽ cho con đi park chơi, hai là sẽ cho con ra trước sân chơi với bạn hàng xóm ( cái này đợi khi bạn ra ngoài chơi thì mới được, và nếu như vậy thì Mẹ rãnh tay dọn dẹp nhà hihi...). Mẹ rất muốn tranh thủ lúc Lina viết bài thì Mẹ sẽ dọn dẹp xong cho con đi park chơi. Nhưng Lina ko có Mẹ ngồi bên thì la cà, ko viết toàn chơi. Thế là Mẹ phải ngồi 1 bên rồi thỉnh thoảng khen, để khích lệ tinh thần hihi....Mẹ mìn thiệt.

Cố lên nha con gái cưng!

Thứ Năm, 20 tháng 1, 2011

Con gái lớn rồi!

Dạo này Ba Mẹ đi làm hơi nhiều, phải đi xa nữa. Ba Mẹ không có ngày nghỉ chung, chỉ có ngày làm chung thôi. Cho nên Ba Mẹ xin được chia ngày nghỉ ra các ngày trong tuần để có người đón Lina đi học về nữa. Cho nên mỗi khi đi làm về tới nhà là Mẹ lại phải lo ăn uống cho cả nhà, hay lo tắm rửa cho Lina rồi còn cho con đi ngủ ngày mai dậy sớm đi học. Vì vậy mà dạo này Mẹ ít viết blog cho con. Thêm nữa Mẹ lại sợ viết nhiều, viết thường xuyên như bên kia rồi 1 ngày đẹp trời nào đó Multiply không còn nữa thì lại uổng quá...Hic...

Nhưng mà hôm nay tranh thủ viết vài dòng cho Lina.

Tại sao Mẹ nói con gái lớn rồi? Chuyện là vầy, có 1 hôm Mẹ nhờ Ba đưa Lina đi học sau khi con ăn xong. Gần tới giờ rồi thì Lina mới ăn xong, trong lúc đó Mẹ nói Mẹ phải làm sữa đậu nành nên không đi được, Mẹ nhờ Ba đưa Lina đi dùm. Không ngờ tới giờ chuẩn bị lên đường thì Ba phải vào toilet. Mẹ vừa nấu sữa đậu nành xong nên nghĩ thôi thì mình xong rồi thì thay đồ nhanh đưa con đi học cũng được. Trong lúc đó Ba cũng gần xong rồi. Nhưng Mẹ không muốn Lina trễ học tí nào, sớm 1 phút đỡ 1 phút. Thế là Mẹ kêu Lina đi ra Mẹ chở đi học. Ba Lina thấy vậy tưởng Mẹ giận, thế là đùng đùng đóng cửa ko lấy chìa khóa lật đật chạy theo 2 Mẹ con xuống xe, rồi đánh mạnh vào xe làm cả 2 Mẹ con giật mình...chuyện sau đó là Ba Mẹ có lớn tiếng với nhau trước mặt Lina. Thế là nguyên ngày đó ở trường Lina không vui tí nào hết. Cô ngạc nhiên hỏi, Lina cũng không nói. Cô nói tới giờ dance Lina cũng ko dance, cô hỏi tại sao Lina không trả lời. Và thế là khi đón Lina Mẹ hỏi Lina trong lúc 2 Mẹ con đi ra xe. Lina không nói, Mẹ không bỏ cuộc. Vô trong xe Mẹ hỏi lại, Mẹ hỏi có phải bạn nào làm con đau không? Lina nói ko, Mẹ hỏi ai làm con buồn hả? Lina nói dạ. Mẹ lại nói ai làm con buồn. Lúc này Lina mới nói là do Ba Mẹ cãi nhau nên Lina không vui. Ui cha mẹ ơi, tới lúc này Mẹ mới vỡ lẽ, ko ngờ con gái để ý và làm ảnh hưởng tới con ghê. Vậy là Mẹ nói xin lỗi Lina, lần sau Mẹ sẽ cố gắng kiềm chế, không làm Lina buồn nữa. Rồi Mẹ giải thích vì sao,...Lina nói lúc đó Mẹ khóa cửa xe rồi Ba không có chìa khóa mở cửa xe thì Ba phải lên nhà lấy chìa khóa, khi xuống lại thì 2 Mẹ con mình đi rồi. Như vậy là khỏi cãi nhau. ...Lina còn bày Mẹ là lần sau nói với Ba là đi làm đi, đừng ở nhà mà cãi nhau với Mẹ nữa hic....

Chưa hết, hôm qua cũng do Mẹ phải ở nhà để chuẩn bị nấu vài món ăn mang đi làm nên chỉ có Ba đưa con đi học thôi. Vậy mà ở trường Lina cũng buồn buồn cả ngày. Cô hỏi cũng không trả lời. Sáng nay Mẹ đưa con đi học thì cô lại nói ko hiểu vì sao hôm qua Lina buồn buồn. Hôm nay Mẹ đi làm về hỏi thì Lina trả lời là do hôm qua Mẹ không đưa con đi học. Rồi Mẹ hỏi vậy thì con muốn cả Ba và Mẹ đưa con đi học hay con chỉ muốn 1 mình Mẹ đưa con đi thôi? Lina nói con thích 1 mình Mẹ đưa và đón con ở trường. Mẹ nói hôm nào Mẹ phải đi làm thì Ba phải đi đón con. Lina nói : It's take long time for Ba to go there. Ba nói tại Ba có tới sớm thì họ cũng ko cho Ba đón con mà.

Vậy là Mẹ hứa với Lina là Mẹ sẽ đưa con đi học hàng ngày, còn đón con thì hôm nào Mẹ nghỉ ở nhà Mẹ sẽ đón con nha. Lina vui lắm. Tội nghiệp con gái, Mẹ suốt ngày la mắng, cấm cản con chơi video games, nhưng lại bày trò khác cho con chơi nên con lại thích ở với Mẹ hơn. Có hôm Mẹ lại bày con móc nữa. Kệ, không có video games thì con vẫn lớn như thường, và học giỏi hơn con ha. Thương con gái lắm!!!!